<body>
WELCOME TO MY BLOG!

Melancholy

    pluppham:

“Bởi vì anh vội vàng? Hay vì em hờ hững?Nên tình mình lơ lửng Chẳng đích đến bao giờ…”
«&#160;Trần Việt Anh&#160;»

    pluppham:

    “Bởi vì anh vội vàng?
    Hay vì em hờ hững?
    Nên tình mình lơ lửng
    Chẳng đích đến bao giờ…”

    « Trần Việt Anh »

    (via vakhitrobui)

    COMMENTSREBLOG THIS POST→

    9gag:

Tourist Shot User Manual

    9gag:

    Tourist Shot User Manual

    (via sa-anh)

    COMMENTSREBLOG THIS POST→

    (Source: fatty-food, via the-absolute-funniest-posts)

    COMMENTSREBLOG THIS POST→

    vakhitrobui:

Mưa dữ dội trên đường phố trên mái nhà
Như thác trắng vỡ tan như bạc của trời như bước chân của ký ức
Em vuốt nước mưa chảy ròng trên mặt
Ngoảnh đầu nhìn về đâu?
 
Trong tiệm cà phê, bài hát về một người đàn bà cầm trái táo
Người đàn bà mặc áo xanh đi dưới biển lá vàng
Những người ngồi sau cửa kính nói gì ta chẳng biết
Chỉ thấy họ cười và bình hoa đổ máu run run
Những điếu thuốc những làn khói những vỏ chai rỗng không
Những tờ báo, tấm ảnh cũ, một nửa khuôn mặt trong tấm gương
Một chiếc xe bịt kín đi qua
Năm tháng và tuổi trẻ đi qua
Mắt em buồn hoang vắng
 
Làm sao anh biết được
Điều ta tìm ẩn hiện nơi đâu
Mỗi con người một vật thể cô đơn
Nhìn rõ nhau qua cửa kính trống trơn
Nhưng không thể nghe nhau không thể nói
 
Bây giờ anh chỉ còn là một chiếc cốc vỡ, một vết thương
Buổi chiều, những trái cây mùa thu thơm ngát
Em bảo phải cần tìm một lý do để sống
Để gắn bó để lòng mình yên ổn
Thật thế chăng, có thể có không em?
 
Thuốc người ốm có chữa được người ốm khác?
Bàn tay xanh xao quả táo âm thầm
Con chim sẻ bay vù qua khung cửa vỡ.
Tiếng chuông rung tiếng ngón tay ai gõ
Hãy bình tĩnh, bình tĩnh
Những khuôn mặt những vòng xoáy những đám mây
Sẽ hiểu được sẽ không còn đáng sợ
Chúng ta sẽ chịu được khổ đau sẽ làm việc
Đóng một cái đinh treo một tấm áo
Và yêu nhau dưới một ngọn đèn
Những ngón tay có thật thế chăng em?
Mưa như bước chân những khát vọng vô hình
Trên một biển lá vàng đang nổi gió.


- Lưu Quang Vũ.

    vakhitrobui:

    Mưa dữ dội trên đường phố trên mái nhà
    Như thác trắng vỡ tan như bạc của trời như bước chân của ký ức
    Em vuốt nước mưa chảy ròng trên mặt
    Ngoảnh đầu nhìn về đâu?
     
    Trong tiệm cà phê, bài hát về một người đàn bà cầm trái táo
    Người đàn bà mặc áo xanh đi dưới biển lá vàng
    Những người ngồi sau cửa kính nói gì ta chẳng biết
    Chỉ thấy họ cười và bình hoa đổ máu run run
    Những điếu thuốc những làn khói những vỏ chai rỗng không
    Những tờ báo, tấm ảnh cũ, một nửa khuôn mặt trong tấm gương
    Một chiếc xe bịt kín đi qua
    Năm tháng và tuổi trẻ đi qua
    Mắt em buồn hoang vắng
     
    Làm sao anh biết được
    Điều ta tìm ẩn hiện nơi đâu
    Mỗi con người một vật thể cô đơn
    Nhìn rõ nhau qua cửa kính trống trơn
    Nhưng không thể nghe nhau không thể nói
     
    Bây giờ anh chỉ còn là một chiếc cốc vỡ, một vết thương
    Buổi chiều, những trái cây mùa thu thơm ngát
    Em bảo phải cần tìm một lý do để sống
    Để gắn bó để lòng mình yên ổn
    Thật thế chăng, có thể có không em?
     
    Thuốc người ốm có chữa được người ốm khác?
    Bàn tay xanh xao quả táo âm thầm
    Con chim sẻ bay vù qua khung cửa vỡ.
    Tiếng chuông rung tiếng ngón tay ai gõ
    Hãy bình tĩnh, bình tĩnh
    Những khuôn mặt những vòng xoáy những đám mây
    Sẽ hiểu được sẽ không còn đáng sợ
    Chúng ta sẽ chịu được khổ đau sẽ làm việc
    Đóng một cái đinh treo một tấm áo
    Và yêu nhau dưới một ngọn đèn
    Những ngón tay có thật thế chăng em?
    Mưa như bước chân những khát vọng vô hình
    Trên một biển lá vàng đang nổi gió.
    - Lưu Quang Vũ.

    (Source: nanaith, via ibelongtoyesterday)

    COMMENTSREBLOG THIS POST→

    Lười Nhưng Thích Cười: ba linh tinh

    live-talk-makeout:

    Bạn nghĩ bạn là ai
    khi hỏi mình như thế
    sao mặt bạn dày thế
    hỏi đéo ý tứ gì

    còn chuyện gỉ chuyện gi
    cũng đem vào thơ nốt
    dạo này chuyện đang sốt
    là chuyện gái tumblr

    các bạn sống trong mơ
    cứ tưởng mình tài giỏi
    giỏi sao không ai hỏi
    để bị ế thế này

    bạn cứ nghĩ bạn hay
    lên đây rồi kể lể
    cứ tưởng một cá thể
    hóa ra cả một đàn

    sao các bạn cứ than
    rằng em xinh em đẹp
    những chân dài ngực xẹp
    có học thức đàng hoàng

    tiểu sử thì sáng choang
    chẳng ai thèm yêu cả
    mặt các bạn hể hả
    độc thân vui tính mà

    đợi đến lúc xót xa
    Vì một thời chảnh chó
    Rồi đéo ai thèm ngó
    Thì khóc lóc ỉ ôi

    đời bạn quá lôi thôi
    thì làm cho nó gọn
    ai cũng có lựa chọn
    cả nữ lẫn cả nam

    các bạn ấy cứ ham
    trai đẹp như hàn quốc
    chim to nhiều gân guốc
    túi cũng phải nhiều tiền

    các bạn ạ, bị điên
    đời đéo ai hoàn mỹ
    một lũ thiếu suy nghĩ
    tự đề giá bản thân

    mình có chút phân vân
    đây là đợt quảng cáo
    muốn tống hàng bán tháo
    có phải thế đúng không? 

    (Source: let-the-bullets-fly, via sonechka-beo-se)

    COMMENTSREBLOG THIS POST→

    greenteahope:

“Cuộc sống chỉ định bởi một chữ Phiêu…”

    greenteahope:

    “Cuộc sống chỉ định bởi một chữ Phiêu…”

    (via cabenho)

    COMMENTSREBLOG THIS POST→

    chi-n-phan:

Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá.[ Trịnh Công Sơn ]

    chi-n-phan:

    Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá.

    Trịnh Công Sơn ]

    (Source: phan-chi, via chang-trai-thang-muoi)

    COMMENTSREBLOG THIS POST→

    (via yeah-yougotme)

    COMMENTSREBLOG THIS POST→

    Có một số chuyện không phân biệt thắng thua, đúng hay sai, chỉ có bỏ lỡ ..

    Có một số chuyện không phân biệt thắng thua, đúng hay sai, chỉ có bỏ lỡ ..

    (Source: zanny1304, via sickenoughtodie)

    COMMENTSREBLOG THIS POST→

    (Source: vote-vodka, via lovequotesrus)

    COMMENTSREBLOG THIS POST→

Next >>


Profile

Love is like magic, but magic is just an illusion ..~


Message me

Message me anything. :D


Following



Credits

More themes at: RMXPINK All credits goes to: Eun